
Đầu óc cứ bị xáo trộn bởi những í nghĩ, đắn đo và cân nhắc. Mình đã đề nghị bản thân phải ít suy nghĩ thôi, cứ làm như lương tâm mình mách bảo nhưng sao mà khó thế!!!
Mình sống và tồn tại để với mục đích gì??? cho đến hôm nay thì mình vẫn bị giày vò và ám ảnh trong những điều đối với mình gọi là luân lí, chuẩn mực; chúng như những cành cây dai ngoách bủa vây và siết chặt lấy toàn bộ cơ thể mình rồi dù dùng một phần trăm sức lực thôi nhưng cũng đã đủ sức làm cho mình ngộp thở, vắt cạn linh hồn sau đó là vẫy vùng và tuyệt vọng.
Luân lí là gì? là cái mà con người tạo ra phải không? Nhưng ai là người đứng ra chịu trách nhiệm và phán xét rằng cái này đúng hay cái kia sai? có phải là luân lí là những điều mà "hợp tai" với số đông còn phần còn lại sẽ bị bác bỏ chỉ vì..mình đứng trong số ít?! Hay nhỉ...cuộc sống, chuẩn mực, đạo đức và luật pháp có lẽ được tạo ra theo qui trình ấy chứ chẳng có một cái c*t gì gọi là tuyệt đối.
Ờ mà nếu không có gì là tuyệt đối tại sao mình cứ cố với, cố bò và vùng vẫy lê lết để gắng đạt đến cái mà chẳng hề tồn tại? thực ra thì trong cuộc sống này ai cũng bận bịu và lo toan tới vấn đề và những cục ị riêng của bản thân mình, chẳng ai ngồi mà suy nghĩ hay bận tâm đến người khác làm cái gì, sống ra sao hay trên thế giới luân lí đang đi đến đâu.
Ờ, vẫn biết là như thế...
p.s: ko hiểu sao nghe từ luân lí nó cứ to to..mình muốn nói là moral.


























