Hôm nọ ngồi "học đạo" lại vỡ ra một điều đó là càng có nhiều "tài sản" (quần áo, giày dép, vòng, túi, đồ lặt vặt, máy ảnh.v.v..) thì càng làm cho con người ta lo lắng và bất an. Mình mới là cái thể loại vô sản, chỉ vớ vẩn vài ba cái đồ lăng nhăng thế mà về đến nhà thấy mọi thứ nằm la liệt là chỉ muốn nổi khùng, muốn gom vứt hết đi cho rảnh mắt. Ghét cái kiểu nhìn đâu cũng thấy đồ, ghét cái tính thích mua lặt vặt rồi sau lại vứt một góc của bản thân. Thậm chí còn có những thứ mà từ lúc mua đến giờ là mấy năm còn chưa thèm dùng cơ. Bỏ đi thì lại thấy tiếc. Đúng kiểu đàn bà...

Hai đứa có thể ở lì cả buổi chiều trong nhà sách Dussmann...

...mà không biết chán!

còn thích lang thang ở chợ đồ cũ nữa


chiến lợi phẩm hôm qua: một chiếc áo len màu vàng và hai chiếc vòng,tổng cộng hơn 5euro một xíu ;)


mà đã chơi xong là phải...ăn ạ...


...thì cái mặt nó mới đc như lày:

Đi chơi xong về tắm chuột:

rồi đan lát...

thêu thùa...;)

...ngắm hoa, uống trà...thế là hết ngày (T.T)
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen