06.06.12

06.06.2012

Nhiều khi lúc ở nhà, đi tàu xe hoặc ngồi lê la café đâu đó chả bao giờ lúc rút quyển nhật kí ra mình lại nghĩ là có thể viết vào trong đó bất cứ một điều gì đáng nhớ bởi lẽ cuộc sống nó cứ phẳng lì như vậy, ngày này qua ngày khác không có biến chuyển gì đặc biệt, chả có những cảm giác cao vút chạm tới mây xanh hay tụt vèo xuống tầng gì gì đó (nếu mà nó thực sự có).

Ấy vậy mà nhiều khi dở nhật kí ra đọc lại, không khỏi phá lên cười hoặc cảm thấy bất ngờ vì tưởng rằng cuộc sống phẳng phiu này mà cũng có thể tạo cho mình những cảm xúc như là đã được ghi lại tại  đó. :D

30.12.2010
Mỗi khi nghĩ về cuộc sống mình lại tự hỏi con người ta có phải ai cũng cần một lí do cho việc sống và tồn tại? Ai cũng nên có một mục đích lớn của cuộc đời? Nếu ai không có những điều ấy thì không đáng sống à? Mình chờ đợi ở cuộc sống này ít lắm...mình cũng không có ước mơ to tát?! Mình chỉ mong có một gia đình khoẻ mạnh, mắt luôn luôn sáng để được nhìn thấy người thương- thấy mọi vật, chân tay lành lặn để được đi khắp nơi, nội tạng khoẻ mạnh để được ăn, uống và thở một cách bình thường và tự nhiên nhất như bố mẹ đã sinh ra mình! Vậy có phải là không có mục đích to lớn? Vậy có phải là không có giá trị to lớn để được đáng sống?

07.03.2011
Hôm nay ăn hại như TRÓ í, cả buổi sáng và buổi chiều chẳng làm được cái gì, cứ ra vào Internet như con dở hơi nghiện ngập, hèn hạ và yếu đuối chẳng dừng được cơn và cứ lê lết vào cái nơi mà làm cho bệnh tật nặng hơn và con người mà cứ thế hèn hạ thêm đi.

16.03.2011
Hôm nay vào thư viên được một tí thì mò về nhà vì...lạnh quá. Bài vở chưa đâu vào đâu. Còn không biết  đang nghiên cứu cái gì nữa cơ, khổ quá.

06.05.2011
Đêm qua mình có một giấc mơ rất kì lạ là tự nhiên có một em bé da đen trong nhà mà mình phải chăm sóc. Hàng ngày phải thay tã, đêm dậy mâý lần cho nó ăn với cả làm tất cả những việc của một bà mẹ chăm sóc con...trừ việc cho nó bú.

21.01.2012
Thực ra không phải là vấn đề nó tự nhiên nảy sinh ra mà chính vì do cái tưởng của mình mà có chúng. Tất cả chỉ là sản phẩm tạo thành từ  cách suy nghĩ và bộ não của mình. Chả có ai tài hơn, giỏi hơn, giàu hơn, đẹp hơn mình mà đến gây chiến, chê bôi, nhạo báng mình cả. Chỉ có mình là cứ tự đem bản thân ra so sánh với họ rồi tự vùi dập sự tự ái, tự trọng trong chính cái điều mà não mình nó nghĩ ra mà thôi. Vấn đề là không phải người ta giỏi giang còn mình thì ngu ngốc mà chính là sự so sánh của mình í, còn việc mà nghĩ rằng mình đang hạnh phúc thì người có IQ 220 hay là IQ 120 đều có quyền như nhau cả!





Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen