Chả biết có ai quan tâm đến cuộc sống của mình không, tức là đến việc mình làm gì, nghĩ gì, điên như thế nào, tâm trạng vào các thời điểm khác nhau ra sao...bởi bây giờ một ngày của người trẻ gần như chỉ xoay quanh fb vì vậy mình nghĩ có viết cái gì lên đó thì cái sự chóng vánh, vội vã, xô bồ, rối loạn ở đấy cũng chẳng làm người ta có thể thực sự tập chung vào việc đọc chúng được.
Mình cho rằng nếu những ai bỏ thời gian thêm một hai phút để ấn vào trang này thì có lẽ mới thực sự quan tâm tới mình; bởi theo í kiến (chủ quan của bản thân) thì việc chỉ nhìn ảnh, tin nhắn, cmt của mình với thế giới ảo fb thì không đủ nhiệt huyết đối với mình bởi ở đó mình có lẽ chẳng bao giờ có thể để lại đc điều gì sâu sắc mà suất phát từ tâm tư, tình cảm tận đáy đáy nào đấy trong những chỗ sâu sâu, khuất khuất trong cùng của bộ óc và cơ thể mình ;;))
Hôm nay lúc đứng đợi ở bến bus với trời xanh, gió mát và mây trắng mình bỗng nãy ra í tưởng là sẽ bắt đầu một kế hoạch đó là mỗi lúc có thể, tức là khi thời gian cho phép, bệnh lười không hoành hành, không bị những thứ khác của cuộc sống chi phối như kiểu fb, báo mạng, blogs bleo...mình sẽ viết một serie có tên là "Tôi (cảm)thấy gì khi ở nước Đức". Để cho các bạn ở xa mà quan tâm đến mình có thể hiểu được mình đang sống ở trong môi trường và xã hội như thế nào. Chỉ hi vọng là mình có thể cập nhật được thường xuyên vì với độ lười của mình bây giờ thì "mọi thứ đều có thể là không thể".