10.02.17

chuyện khám bệnh



Mình ở một khu có rất nhiều người nước ngoài: từ Thổ Nhĩ Kì, Ả Rập, Ma- Rốc, Mỹ, Pháp,Nga, Thái Lan, Hàn Quốc... mỗi lần đi bác sĩ đều thấy bác sĩ và nhân viên làm việc cho các phòng khám là đa sắc tộc và thường biết ít nhất hai ngoại ngữ là tiếng Đức và tiếng mẹ đẻ của họ. 

Những bệnh nhân người Thổ Nhĩ Kì có nhiều lợi thế hơn khi sống ở khu này bởi vì họ không cần mang phiên dịch đến mà có thể trao đổi trực tiếp với y tá hoặc bác sĩ bằng ngôn ngữ mẽ đẻ của mình nên việc khám chữa bệnh rất thuận tiện đối với họ. 

Nghĩ cũng hơi buồn cho người Việt ở Berlin, chưa có nhiều sự tham gia vào các lĩnh vực xã hội cũng như nói lên tiếng nói của cộng đồng và cho xã hội biết là "chúng tôi cũng gặp nhiều khó khăn, chúng tôi không phải là những người hội nhập gương mẫu và có một cuộc sống hoàn hảo!"

Nếu ở những phòng khám cũng như bệnh viện có nhiều nhân viên gốc Việt làm việc hơn thì có lẽ việc đi khám và phát hiện bệnh để kịp chữa trị sẽ đơn giản hơn cho cộng đồng nhiều.


1 Kommentar:

  1. Lạc quan lên bồ tèo ơi, tình hình đang dần thay đổi rồi.

    AntwortenLöschen