24.02.11

24.02.2011

Mình ghét kiểu có xích mích hoặc cãi nhau với ai đó sau rồi chưa giải quyết được thì đã bỏ về! Giờ cứ trơ trơ ra chẳng biết hòa giải chưa hay là vẫn còn ấm ức.

Sao có những người làm mình thương và lo lắng thế!!
Photobucket

Photobucket


Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

16.02.11

16.02.2011

Đang ngồi trong phòng một mình, tối om, lò sưởi bật cỡ to nhất, cửa sổ thì hé. S hay bảo mình vớ vẩn tại sao bật lò sưởi còn mở cửa sổ?! Ờ, thực ra ko phải là ko có í thức bảo vệ môi trường nhưng mà ko mở cửa sổ thì ngộp thở (phòng đc 12m vuông, cây hút pố hết không khí rồi => gây nhức đầu, loạn óc)nếu mở cửa mà ko có lò sưởi thì lạnh xun.

Tình hình là đang nghe nhạc valentine ạh, cái thể loại mà cũ rích í, kiểu như "lá thư tình đầu tiên" hay "tình yêu tôi hát".Dạo này bị bệnh hoài cổ, cái gì cũng thiên về xu hướng "ngày xưa".

Nghĩ nghĩ thấy cuộc sống bây giờ căng thẳng vãi. Ngày xưa chú Nguyễn Văn Phúc chỉ cần có công ăn việc làm ổn định, thế là nuôi vợ con cứ gọi là. Bây giờ thì anh Nguyễn Phúc Đạt không có bằng đại học, anh văn, vi tính, công việc bên ngoài để kiếm thêm thì đói nhăn, chẳng đủ tiền cho con đi học thêm, rồi đàn sáo, thể thao, điện thoại, duc lịch, quần áo cho vợ, thỉnh thoảng còn túi tắm (may thì vợ đòi túi mango, ko may thì LV), son phấn- khổ anh là chị nhà giờ cũng không hài lòng với Nivea mà phải Chanel, Lacôme không thì chị í thấy thua kém bạn bè, tủi thân và trở nên khép kín và trầm cảm ạh ;(. Giờ làm gì có "một túp lều tranh hai trái tim vàng" nói ra câu này có khi bị cho là hâm hấp, chập cheng.

Mình ghét Globalisierung (toàn cầu hóa) như TRÓ. Giờ cái gì cũng tràn lan, mỗi một đất nước không còn gì riêng tư nữa. Con người và xã hội thì loạn xì ngầu, cứ đem cái văn hóa của mình đi áp dụng lung tung, dù được chấp nhận hay không thì cũng đã góp phần nào đó biến chất và thoái hóa một xã hội khác mà vốn dĩ không phải thế ạh.
Con người bây giờ cái gì cũng phải biết, trở về nhà từ công ty không có nghĩa là gác chân lên coi tivi hay chơi đùa với con cái mà cứ 10 phút lại phải nhìn vào điện thoại di động xem có bị liên lạc không. Mang tiếng là làm 10 tiếng một ngày nhưng mà có ai về nhà là không phải làm tiếp công việc đâu (trừ những người lao động chân tay). Thế là cứ vươn cao hơn nữa, cái thang chẳng nhìn thấy điểm dừng. lúc nào cũng phải đưa ra 100%. Sống khác đi thì bị coi là ngược dòng, bất lực, không theo được với guồng sống của xã hội và thiểu năng. Khiiiiếp i như một tập đoàn robot, ai cũng PHẢI tốt, PHẢI hoàn thiện ko thì bị đuổi thẳng cổ vì giờ thiếu gì người GIỎI thay thế (ợ).

Căn bệnh thế kỉ đối với mình từ lâu chẳng phải aids ieo gì cả mà chính là "xuất sắc hóa", trầm cảm, căng thẳng (như shit í!!!!)

Dưới đây không phải là hình khoe khoang như thường lệ mà mình cảm thấy có trách nhiệm phải post lên để tỏ lòng biết ơn chủ nhân của những vật này!


Photobucket

Photobucket

Photobucket
Chào bố Maruko ^^
Photobucket

Photobucket

Photobucket

15.02.11

15.02.2011

Mình tự thấy bản thân thật là hèn nhát, nhu nhược và sao mà đáng tội nghiệp!!!
Thực ra chẳng có gì nhưng cứ dày dày vò vò, nghĩ mình có lỗi và đâm ra chán nản.
Mình vẫn ko thể hiểu đc rất rất nhiều chuyện! Sao có những thứ tưởng như là giản đơn nhưng với nhiều cách nghĩ khác nhau lại làm mình bực bội những kiểu khác nhau! oàiiiiii...

Vừa mới ăn xong, tự nhiên buồn ngủ kinh khủng, mắt cứ díu vào và ko còn suy nghĩ đc minh mẫn nữa nếu ko thì cũng đã kể ra chuyện đã xảy ra rồi! ;(




Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

01.02.11

1.2.2011


Oaiiii...

vừa tan học xong phải phóng thật nhanh về nhà để viết vài lời tâm đắc..haha.

Khiếp lúc nãy nghe một bài thuyết ở trình môn " Công nghệ thông tin hóa ở các nước đông nam á",chủ đề là "Dân chủ và quyền tự do báo chí, ngôn luận ở thái lan".
Mình xin đặt tên riêng cho bạn gái hôm nay làm thuyết trình này là Miss CÁI GÌ CŨNG BIẾT!!!

Ehe..mới đầu là bạn í trình bày và giới thiệu bộ luật Lesè Majesté, nôm na của luật này là bảo vệ hoàng gia trước những sự xúc phạm và sỉ nhục cũng như lên án trong xã hội. Sau đó miss cái gì cũng biết đưa ra một ví dụ về một người đàn ông Thái bị bắt năm 2009 vì có những lời lẽ xúc phạm hoàng gia rồi bị bỏ tù blabla. Cuối cùng là bạn í đưa ra một kết luận là " Ở Thái Lan không có dân chủ!".

Mình nghe xong thấy ngứa hết cả người. Lúc mà giảng viên bảo ai có í kiến gì thì phát biểu, mình im re. Tất cả mọi người khác nói lên í kiến của họ, mình chờ đợi có người nói ra quan điểm giống mính để vào hùa nhưng không ai tỏ vẻ như thế. Vậy là mình ngậm ngùi...

MỘt lát sau khi nhóm khác chuẩn bị thuyết trình, mình tranh thủ tình hình đang hỗn loạn mới phát biểu í kiến ạh. Mình bảo cô là : "Em thấy í kiến và kết luận của bạn ấy rất chủ quan. Theo em thì không thể kết luận một nhà nước là dân chủ hay không sau khi đưa ra một ví dụ mờ nhạt như thế. Nếu theo như í của cô ta nói thì người ta cũng có thể nói rằng ở nước đức cũng không tồn tại dân chủ bởi vì người ta có thể bị kết tội và phạt tiền nếu nhục mạ cảnh sát. Hoặc là ở một số nước châu âu có sự tồn tại của hoàng gia người ta cũng đâu đựoc phép sỉ vả vua chúa. Với cả theo í bạn í thì như thế nào là dân chủ??"
Cô giảng viên mới bảo mình là: "tại sao lúc nãy em không nói điều ấy?? đấy là một í kiến rất hay và có thể tạo nên một cuộc tranh luận thú vị!!"

Trời ơiiii mình cũng chẳng biết mình ăn phải cái gì mà lúc nào cũng thế. Chẳng bao giờ mình nói lên í kiến cá nhân cả, lúc nào cũng sợ điều đó là sai, ngớ nhẩn và người khác cho rằng mình ngu ngốc. TỨC QUÁ đi mất. Thực ra những đứa nói nhiều hay blabla có phải cái quái gì cũng biết và có lí đâu. Chúng nó chỉ lắm mồm và làm người khác cứ ấn tưởng bởi sự tự tin của chúng mà thôi.
Ok kết luận hôm nay là thế. Mình thực sự chẳng biết sau này sự nghiệp của mình sẽ ra sao khi mà không hề thích lúc nào cũng phải chứng minh bản thân biết cái gì để có được sự chú í và kính nể trong xã hội.