27.06.12

17.06.2012



Hồi bé hay phải ở nhà một mình.

 Bố đi làm và mình hay bị khoá cửa từ bên ngoài, lúc ấy cũng chẳng thấy có vấn đề gì trừ những khi tụi trẻ con cứ ríu rít gọi nhau chơi trò này trò kia mình là mình cũng hơi "đứng ngồi không yên". Dần dần thì cũng quen... luôn nghĩ ra đủ thứ để làm trong lúc chờ đợi bố đi làm về, lúc thì vẽ lên tường, lúc thì bày trò chơi "gia đình" với mấy con búp bê bằng vải, rồi xưng mẹ xưng bố với chúng nó =)))).

 Nhớ nhất là trước cửa nhà có cây hoa Mười Giờ bố trồng trong cái bình ắc qui cũ màu đen. Hồi í trẻ con nên đối với mình cái gì cũng là mới và lạ, nghe người lớn nói hoa này đúng 10h là nó nở nên ngày nào mình cũng ngồi canh giờ xem có đúng như vậy không và thời gian cứ thế và trôi đi như nước chảy. Mình đã ngồi cả tiếng đồng hồ nhìn chăm chăm vào cây hoa đó mà không biết chán!! Cảm xúc của đứa trẻ con cũng theo cây hoa mà thay đổi từ hồi hộp chờ đợi, chăm sóc, tưới nước cho nó đến phấn khởi dần dần khi nụ nó bắt đầu hé hé, quá sung sướng khi hoa nở thật to và cũng buồn buồn khi càng về chiều hoa bắt đầu rũ xuống. 

 Giờ vẫn còn nhớ đến chậu hoa nhỏ đó, nó có ba màu: vàng, đỏ và hồng; thân nó thì gầy guộc lắm nhưng được cái rất nhiều nụ và...nở rất đúng giờ! Hồi bé chả có đồ chơi nhiều mà cũng không có ai chơi cùng cho nên những thứ gắn liền với tuổi thơ của mình vỏn vẹn chỉ đếm được trên đầu ngón tay và bằng cách nào đó chúng cố gắng và nỗ lực rất nhiều để đến giờ này vẫn còn tồn tại được trong trí nhớ của mình. Gần 30 năm rồi nhưng cứ mỗi lần bắt gặp đâu đó những thứ ấy là kí ức tuổi thơ lại tràn về....

Hôm qua thật hạnh phúc khi tìm thấy trong Hellweg cây hoa  này!




húng quế

Făng-xơ 



Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen