Mấy ngày vừa qua thời tiết Berlin như trải qua bốn mùa.
Nhớ mới hai hôm trước, 18h tối bước ra khỏi cửa để đi làm cái nóng hầm hập tự nhiên nhảy xổ vào người mình vào trùm kín lấy cả thân thể, cái kiểu rất dồn dập và nóng vội như thể nó trực trước cửa mấy tiếng đồng hồ chỉ để chờ tới giây phút ấy thôi vậy. Mình ngỡ ngàng và sung sướng đón nhận cái cảm giác lâu lắm mới gặp lại nhưng mà quá đỗi thân quen ấy.
Trên tàu tự nhiên ko nhịn được mà miệng cứ tủm tỉm cười khi nhận ra mũi mình đang hít lấy hít để mà đang tồn tại xung quanh mình, phát ra từ quần áo của những người xung quanh - nó là mồ hôi mà gặp nắng rồi khô đi để lại cái thứ "hương" mà lúc nào cũng quấn lấy mình trong bốn tuần ở Campuchia và Lào.
Ôi mình đã bị quá ám ảnh bởi cái nơi nắng- gió - khô- ẩm- khốc liệt ấy. Sao mình cứ nhớ nó cồn cào như thế??? làm thế nào để cái sự thương mến ấy nó đi vào khuôn khổ bây giờ??? Chắc chắn sẽ có những người đến đấy và không cảm nhận được cái mà mình đang cố miêu tả ra đây, bởi nó chẳng nhìn thấy ở đâu cả, cũng ko có máy ảnh nào khi lại được, đợn giản vì nó chỉ suất phát từ trong lòng!
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen