17.07.13
17.07.2013
Về cơ bản thì mỗi người chính là tác nhân gần như duy nhất mà luôn tích cực ngăn cản bản thân mình đến với hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống. Mỗi chúng ta thực ra đều có tất cả những thứ ta đang cần, chỉ là không đủ năng lực và sự mong muốn nhận biết và hưởng thụ chúng.
13.07.13
Mình thấy gì ở nước Đức 1
Càng sống lâu ở đây càng nhận biết rõ nét về nhiều sự khác nhau trong hai xã hội Vn và Đức. Một trong số phải kể đến đó là tầng lớp người giàu (giàu do được thừa kế, do công việc có lương cao); người trí thức (có học vị cao hoặc có tiếng nói cũng như ảnh hưởng trong xã hội) v.v... Những đặc điểm nhận biết những con người nói trên (qua quan sát, nhận biết mang tính chất chủ quan của mình) là:
- họ gầy hơn so với tỉ lệ cân nặng thông thường; tức là dựa trên sự gày béo của họ ta có thể phỏng đoán họ đến từ giai cấp nào. Ở đức thì sự béo là đại diện của: ăn uống không tốt, ko quan tâm đến sức khỏe, lười vận động, ăn nhiều đồ ăn nhanh, ít hiểu biết về chế độ ăn uống khỏe mạnh phù hợp với cơ thể cũng như môi trường sống hoặc có yếu tố di chuyền..v.v.. Và có một điều được chứng minh bằng nghiên cứu khoa học gần đây là người có mức lương thấp thường béo hơn người có mức lương cao, có nghĩa là nếu tính theo trung bình thì lương và tri thức của một người tỉ lệ nghịch với cân nặng của người đó.
- qua đặc thù công việc mình rút ra đc một kết luận (chỉ dựa theo theo kinh nghiệm của bản thân) đó là người lương cao và tầng lớp tri thức cư xử rất văn hoá,dễ chịu, lịch sự và thường là rất nhã nhặn và khiêm nhường. Còn những người làm những công việc mà không cần bằng cấp thì hay kèm theo thái độ phân biệt, khinh miệt và xấc xược (đối với người nước ngoài). Đại khái giống như là thái độ của bạn nói cho tôi biết học vấn và lương của bạn như thế nào. Mình rất ít thấy "trọc phú"!!
- người có học vấn và thu nhập cao rất có í thức với môi trường: mua đồ ăn bio; để í tới mức tiêu thụ những đồ của các hãng có tiếng xấu về việc đối xử với thiên nhiên và nhân công
- nhiều người ăn chay để bảo vệ động vật
- đi xe đạp để hạn chế xả khí thải vì vậy hình ảnh nhiều người đàn ông, đàn bà mặc quần áo comple, đi giày da, chở laptop đạp xe vào những giờ đi làm hoặc tan tầm là hết sức bình thường trên đường phố
06.07.13
06.07.2013
05.07.13
05.07.2013
Mở đầu là việc mình có một roommate mới, sau khi Kajana đáng yêu dọn ra ngoài được gần 1 tuần thì mình vẫn chưa nguôi nhớ cô gái đó. Mình không biết phải diển tả cái cảm giác mà mình đang muốn nói tới ở đây như thế nào, trong tiếng việt mình không được biết đến một cụm từ giống như là "die Chemie zwischen uns stimmt" - như kiểu it feels so right! Kajana không ở với mình lâu lắm, có lẽ chỉ một năm, và cũng ít khi có mặt ở nhà vì chủ yếu vẫn học ở Leipzig, thỉnh thoảng khi có lesson thì mới lên Berlin một vài ngày trong tuần và thường vác Cello đi từ 9h sáng đến 9h tối. Cô ấy rất chăm chỉ, chơi Cello từ khi bé và có thể nói bây giờ đang trên con đường đi đến thành công và trở thành một nghệ sĩ chuyên nghiệp! Mình hơi buồn vì chưa bao giờ được nghe Kajana chơi đàn mặc dù mình biết là cái cảm giác nhìn người khác làm công việc họ yêu thích với bầu nhiệt huyết và niềm đam mê cháy bỏng có thể làm mình chảy nước mắt vì hạnh phúc, có lẽ không phải vì mình thực sự xúc động vì bản nhạc (bởi mình ko có tâm hồn nghe nhạc cổ điển) mà vì tình yêu của người kia được truyền qua tiếng nhạc đến với con tim của mình! Mình nhớ như in cái hôm Kajana dọn đến, vừa nhìn thấy mặt, nghe giọng nói và tác phong mình đã có cảm giác: chúng ta sẽ là roommate tốt của nhau; rồi cả cái vẻ mặt và ánh mắt của K hôm nọ khi nhận chậu cây bé xíu và quyển sổ mình tự khâu làm quà chia tay nữa, đến giờ nó vẫn đọng lại trong tâm chí của mình như mới hôm qua.
Abonnieren
Kommentare (Atom)