Lúc chiều rảnh rang rẽ vào cửa hàng bán mỹ phẩm tính mua thỏi son cho đỡ sầu, con bé đang đứng bôi bôi quệt quệt thì từ từ bên phía cánh phải xuất hiện hai chị (luống tuổi) châu á. Nghe qua mấy câu thì phát hiện ra là cùng quê lúa với mình đây. Sau một hồi truyền phát tín hiệu, nhận ra đồng hương, một chị mới quay ra nhỏ nhẹ hỏi mình:
- Em có phải người Việt không?
- Vâng chị!
- Em ơi màu "nâu đất" tiếng đức là gì nhỉ? đứa cháu chị ở vn nó bảo mua hộ nó thỏi son nâu đất..
- Ơ tự nhiên chị hỏi thì em chả nhớ đc tiếng đức cái đấy là gì...chị đợi em tí xem có nhớ ra không...
Lúc quay ra nhìn chị ấy mình shock phết vì mặt chị ấy phẫu thuật nhiều quá. Mình phải rất cố gắng để không nhìn kỹ vào những chỗ ấy. Buồn cười nhất đoạn con bé nhân viên nó đánh tạo khối hai bên má chị ấy đen thùi lùi sau để lại hai cái phần xương quai hàm trắng bóc, chị í cứ hỏi mình:
- em ơi nhìn có buồn cười không em??
-em..em...em thấy nó đánh hơi lộ..
Sau rồi xoá chỗ này chỗ kia đi một tí cho chị í, thì nhìn mặt chị í đỡ kiểu mặt trời chiếu ngang má từ hai phía 10h đồng hồ liên tiếp thì thấy chị ấy tự tin hơn nhiều. Trong lúc gần một tiếng ở trong tiệm mỹ phẩm này mình đã phải vận dụng hết khả năng đối ngoại và trí khôn cảm xúc cũng như xã hội tối cao vào việc suy nghĩ từng từ từng câu nói ra khi chị ấy hỏi về vẻ bề ngoài của bản thân mà không để lại sự tổn thương trong tâm hồn người đàn bà xăm trổ đó (tuy vẻ ngoài vậy và rất yếu đuối, mong manh). Tất cả mọi thứ chị chia sẻ vế quá khứ dao kéo bao gồm:
- Xăm lông mày hai lần. Lần đầu xăm vòng cung, lần hai xăm lưỡi liềm và tổng cộng cuối cùng có 4 chiếc lông mày trên trán và phải làm phẫu thuật cắt chỗ da có cặp đầu tiên đi. Còn phần thứ hai thì ko có sợ lông nào vì bản chất nó là..da của trán.
- Xăm môi hai ba lần, viền hết cả ra ngoài để có miệng rộng hơn, đè màu thay đổi theo mốt giờ môi đầy sẹo.
Khổ nỗi chị í cứ hỏi mình mấy câu nhạy cảm như là:
- Em thấy có lộ không em? có thấy sẹo của chị không? Ngày xưa chị giàu mà chị ăn chơi lắm đó em, chị đầu tư không biết bao nhiêu tiền vào mặt chị mà giờ nó te tua thế này đây!
Mình thề với thánh thần là mình KHÔNG THẤY GÌ CẢ khi mình nói chuyện với chị ấy! Ngoại trừ lúc mấy giây đầu mình có phán xét trong lòng thế này thế nọ nhưng khi chị ấy bắt chuyện thì mình chỉ lắng nghe chị ấy giãi bày, nhìn vào mắt chị ấy khi chị ấy kể chuyện, nghe giọng thanh thoát của chị ấy cất lên. Mình thấy chị ấy vẫn còn nhiều cái đẹp làm mình còn cảm nhận được ngoài chỗ này chỗ kia xăm hỏng! Cuối cùng là mình thấy có một buổi chiều rất vui, chị í tuy ko quen mình nhưng nói chuyện rất dễ thương, gần gũi, cởi mở.
Đàn bà ơi kể cả khi bạn không tự tin về vẻ về ngoài, rằng hôm nay bạn xấu bạn thế nọ bạn thế kia... thì mình khuyên là cái hôm đó bạn hãy nhìn vào gương ít nhất có thể nhé! bạn sẽ bớt "soi mói bản thân" hơn và tự tin lên nhiều khi quên đi cái "không hoàn thiện" của mình đấy!với cả đừng bao giờ LẠM DỤNG phẫu thuật thẩm mỹ nhé!