Sau những chuỗi ngày dài lê thê trên từng chặng đường nắng gió giờ iem đã thực sự trở lại cuộc sống mà các giáo sư (nghành iem học) vẫn thường gọi mỉa mai là nền văn minh Tây Âu, nơi mà nhiều khi con người ta cũng phải tạo cho mình cái vẻ ngoài lịch lãm một chút, nhất là khi đi dự tiệc. Đó chính là lí do của sự bảnh bao này ạ -> một lời giải thích quá dài dòng và vòng vo cho những giây phút nuột nà và bóng bẩy thái quá đà được ghi lại qua ống kính của nhiếp ảnh gia "bạn trai M." =)))))
29.05.12
29.05.2012
Mình đã được nghe như thế này:
"Con người được tạo ra bởi năm yếu tố:
"Con người được tạo ra bởi năm yếu tố:
- Sắc: thân và sáu giác quan do đất, nước, gió và lửa và các đối tượng của chúng tạo thành.
- Thọ: cảm giác.
- Tưởng: sự nhận biết các giác quan như âm thanh, màu sắc, mùi vị và kể cả các í thức đang hiện diện.
- Hành: những hoạt động sau khi có tưởng như chú ý, đánh giá, vui thích, ghét bỏ...
- Thức: dạng ý thức liên hệ tới sáu giác quan như mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý.
"Khổ" xuất phát từ sự bấp bênh và không chắc của năm yếu tố này tức là khi con người bị kẹt vào các yếu tố của cảm thọ và tri giác bị "đánh lừa" bởi các í niệm CÓ- KHÔNG.
Chúng ta quá thơ ngây trong cách chúng ta nhận thức sự vật:
- Tôi biết mưa đang rơi.
Trong ánh sáng quán chiếu thì chỉ có một tư duy: MƯA! Chúng ta quá bận tâm đến việc đi tìm chủ thể: AI làm mưa? AI biết TRỜI đang mưa?
Có nhiều sự "khổ" sẽ đến khi còn người quá bám víu vào khái niệm "ngã" (một cái tôi bất biến- trường tồn). Nếu thương nhau thì bản ngã sẽ bị xoá nhoà, người kia đau mình cũng đau, người kia chết mình cũng chết và một sự thật to lớn nữa là mình còn sống thì người ta cũng còn sống, quan trọng hơn hết cả là mình phải làm sao để sống xứng đáng cho họ.
"Mình trong mọi người và mọi người trong mình"!
Nếu chỉ cần nhận ra được điều này thì ắt sẽ có lòng từ bi và thương yêu. Tuệ giác VÔ NGÃ rất quan trọng trong cuộc sống vì nó phá đi mọi ranh giới giữa những cá thể và giúp mình là chỗ nương tựa cho rất nhiều người bởi không có gì tồn tại được biệt lập, theo đó tất cả các tâm hành tiêu cực có thể được chuyển biến. Mình đâu có cần phải tức giận và ghét bỏ ai bởi không có họ thì sao có được mình???!!!"
Theo thiền sư Thích Nhất Hạnh.
23.05.12
23.05.2012
Trời rất ấm áp, gió khô khô len lỏi qua khe cửa sổ tràn vào phòng. Không khí buổi trưa quá tĩnh mịch và nồng nàn. Đi lại trong phòng và nghe tiếng quạt máy vi vu thổi rồi nhớ về những cảm giác và trải nghiệm đã qua, miệng chợt mỉm nụ cười vì cái cảm giác hạnh phúc... bình yên... nhẹ nhàng và êm dịu lại chở về.
"Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng"
16.05.12
16.05.2012
Kỳ này học không nhiều lắm nhưng chả hiểu làm sao mà thay vào việc cảm thấy thoải mái và tha hồ tận hưởng khoảng thời gian nhàn hạ này thì mình lại cứ phập phà phập phồng như ngôì trên đống lửa. Thật đáng phải suy ngẫm lại con ng thời đại này, lúc nào cũng mong mỏi giải trừ đc căng thẳng nhưng khi ko có căng thẳng thì laị thấy có gì đó ko bình thường, cụ thể là không ngồi yên, ko chịu và ko quen đc vơí cảm giác hoăc̣ trạng thái ko có gì để làm.
khiep cai vietkeys cua minh dang bi hong phai dung cai chuong trinh gai san trong may rat la lom, mat het ca cam hung de viet :(
khiep cai vietkeys cua minh dang bi hong phai dung cai chuong trinh gai san trong may rat la lom, mat het ca cam hung de viet :(
08.05.12
08.05.2012
A: Ôi bác ơi nhà bác có cây quất à? bác cho cháu xin một quả được không ạ? Cháu thích quất lắm í.
B: (ngập ngừng ngập ngừng) À..ừ..cháu thích quả nào? xanh hay chín?
A: Bác cho cháu quả chín í ạ.
B: (dúi vào tay cháu mấy quả quất)
A: (con bé hí hửng mở tay ra thì thấy lọt thỏm trong lòng bàn tay là ba quả quất quắt xí, nhăn nhúm teo tóp, chỉ bằng một phần ba những quả đang còn ở trên cây, nhìn như những bà già vào tuổi sắp lìa đất xa trời.)
Chả biết phải nên vui vì được cho quất hay nên buồn vì sao trên đời còn nhiều người vẫn chưa nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống? của những thứ người ta vẫn gọi là "vật chất" hay "vật sở hữu"? sao mãi vẫn là "ta; của ta".
Đến bao giờ mới hết vô minh? :-)
B: (ngập ngừng ngập ngừng) À..ừ..cháu thích quả nào? xanh hay chín?
A: Bác cho cháu quả chín í ạ.
B: (dúi vào tay cháu mấy quả quất)
A: (con bé hí hửng mở tay ra thì thấy lọt thỏm trong lòng bàn tay là ba quả quất quắt xí, nhăn nhúm teo tóp, chỉ bằng một phần ba những quả đang còn ở trên cây, nhìn như những bà già vào tuổi sắp lìa đất xa trời.)
Chả biết phải nên vui vì được cho quất hay nên buồn vì sao trên đời còn nhiều người vẫn chưa nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống? của những thứ người ta vẫn gọi là "vật chất" hay "vật sở hữu"? sao mãi vẫn là "ta; của ta".
Đến bao giờ mới hết vô minh? :-)
02.05.12
02.05.2012
Hiện tại trong lúc này mình quá buồn, có thể người làm mình buồn sẽ đọc blog này và cảm thấy không dễ chịu khi biết mình lại nói ra điều ấy một cách khô khan như vậy mà không dẫn dắt, xoa dịu đi bằng những từ ngữ như hôm qua mình đã dùng để an ủi ng ấy, ví dụ: "ôi không đến nỗi nghiêm trọng lắm đâu, đừng dằn vặt bản thân nữa mà, tớ hiểu hoàn cảnh của cậu lắm". Không, không thể nói được như vậy nữa bởi sự thật thì vẫn là sự thật mà thôi, thà trao cho cậu cái câu bày tỏ nỗi buồn của mình này trần trụi như vậy còn hơn là bọc nó vào một cái hộp giấy màu xinh đẹp, thắt nơ gọn ghẽ và khi cậu mở ra thì có một con ếch lò xo xấu xí nhảy bổ vào mặt cậu và phì phì ra một thứ nước nhờn nhờn màu xanh giống như da của nó; bởi theo quan điểm cá nhân của mình thì như thế còn khó chịu hơn nhiều bởi tâm lí của cậu đã được chuẩn bị khác.
Dẫu biết cậu phản ứng (lúc ở một mình) như thế nào- vì cậu vốn chịu đựng trước mặt người khác rất giỏi- có thể là điều ấy cũng làm mình xé gan xé ruột vì thực sự mình rất thương cậu như thể một ng trong gia đình vậy NHƯNG mình vẫn phải nói rằng những điều cậu đang nhầm tưởng là đem lại hạnh phúc cho người khác thực sự đang phá hoại cậu và làm cho cuộc sống của cậu rối tung rối mù lên mà mình thề rằng ngay cả bản thân cậu cũng chả biết chỗ nào mà gỡ. Cậu hãy xem lại cách xử lí mọi việc và cách cậu bày tỏ quan điểm đi bởi vì nó rất là đang không ok mà mình thì...đang buồn và thất vọng vì điều ấy. Mình hy vọng là cậu sẽ suy nghĩ về lời đề nghị này của mình để lần sau đừng dẫn cả thể giới vào cái mớ rồi mù mù này nữa nhé bởi vì quá tốn năng lượng quán chiếu của cả hai bên í.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hình hôm nọ đi chụp ở chợ đồ cũ Tiergarten và Riesenflohmarkt am Ostbahnhof
| chú nhiếp ảnh gia đẹp trai |
| Hình như đây là các cục đường cho kaffe |
| chú bán hàng nhìn giống cướp biển |
Abonnieren
Kommentare (Atom)




